DANH MỤC TRUYỆN

Popular Posts

Blogger templates

Blogger news

Blogroll

About

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Widgetized Footer

Test Footer 2

Sports

Education

Business

Video

728x90 AdSpace

Slider

Recent Videos

Movies

Được tạo bởi Blogger.

Travel

Fashion

  • Latest News

    News

    Người đóng góp cho blog

    Games

    Music

    Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015
    Hồi 30 : Mùa của nỗi nhớ ...
    ********

    _Vậy là cậu với Ngọc sau hơn 2 năm mới lại được gặp nhau ? -Hòa cầm chai rượu lên rót tiếp.
    _Ừ ! -Tôi trầm ngâm mân mê cọng rau sống.
    _Nghe chuyện của chú cứ như phim ý ! -Anh Long gắp một miếng lòng bỏ vào mồm, rồi cầm chén đưa lên.
    _Thế sáng nay em yêu mấy giờ bay? -Thanh đưa chén cụng với mấy anh em, rồi quay sang hỏi tôi.
    _Lúc nãy nhắn tin bảo chờ làm thủ tục. Giờ chắc chuẩn bị rồi -Tôi nhấp một ngụm. 
    _Hết đi ! 
    _Thôi, đang đau tao không muốn uống nhiều ! -Tôi đặt chén rượu xuống.
    _À ! Ừ nhỉ , bạn quên mất !
    _Mà này, anh là anh nghi cái thằng Nhật Huy lắm, các chú có công nhận không ? -Anh Long ra vẻ đăm chiêu.
    _Giờ chuyện đó với em cũng chẳng quan trọng nữa ! 
    _Chú định không truy cứu thật à ? -Anh Long ngạc nhiên.
    _Cũng chưa chắc đã phải, với lại nó ở trong Nam, truy cứu thì làm gì anh ? 
    _Thễ nhỡ lần này còn lần sau nữa, chúng nó lại tiếp tục thì sao !? 
    _Em sẽ đề phòng hơn !
    _Thôi được, nếu chú đánh hơi thấy mùi nguy hiểm thì phải báo ngay với anh em, để mọi người còn hỗ trợ.
    _Vâng !
    _Tít ..tít ...! -Tôi cầm máy lên xem tin nhắn, là của nàng :
    _"Em ra phòng chờ rồi, anh giữ gìn sức khỏe nhé, vào tới nơi em alo sau, yêu anh"
    Đọc xong tin tôi cầm máy bỏ vào túi.
    _Là của bạn ý à, sao không nhắn lại ? -Hòa nhìn tôi khó hiểu.
    _Giờ có nhắn cũng đâu biết nói gì đâu ! Sáng nay cũng đã gọi nói chuyện lúc ở sân bay rồi mà. -Tôi lấy đũa gắp đồ ăn. Lúc này nên để cho nàng đi thoải mái, chứ càng nhắn càng lưu luyến mệt lắm, khi nào vào đến nơi liên lạc lại cũng được.
    _Này, thế bao giờ bạn ý ra ?
    _Cũng chưa biết, có thể hè hoặc tết sang năm !
    _Yêu xa như thế khổ nhỉ -Thanh tỏ vẻ ái ngại.
    _Biết làm sao được ! -Tôi thở dài.
    _À sao cậu không tính hè này làm chuyến Sài Gòn nhỉ ?
    _Thì cũng đang tính mà, cứ ngồi chờ người ta ra Bắc thì chịu làm sao được !
    _Chuẩn đấy -Anh Long hào hứng vỗ đùi.
    _Đàn ông phải chủ động như thế chứ, làm thêm chai nữa nhé !
    _Dạ thôi, hôm nay em không uống được nhiều !
    _Hòa , Thanh sao ? 
    _Thôi anh, gọi cháo đi ! -Hòa cầm chén lên uống nốt tí long đen.
    _Cho 4 cháo chị ơi, thêm bình trà nữa -Thanh quay vào trong gọi chủ quán.
    .

    *****
    .

    Tôi ngồi gật gù trên băng ghế xe khách, hôm nay cuối tuần nên đông hơn mọi ngày, may mà chui hẳn vào bến bắt xe nên mới kiếm được chỗ ngồi. Dù cũng phải ních một hàng tận 5 người. Phải đúng một tuần sau khi nàng đi, tôi mới dám về thăm nhà, lý do cơ bản là cho người nó hồi lại và mấy vết bầm trên mặt cũng lặn bớt đi. Không thì về nhà, với bất kỳ lý do gì đi chăng nữa thì mẹ cũng gào ầm lên.

    Xa nhau đã hơn tuần, những ngày đầu chúng tôi gọi cho nhau liên tục, rồi lên mạng chat chit, nỗi nhớ cũng vơi đỡ phần nào. Vì vẫn có thể hỏi han quan tâm, chia sẻ cuộc sống hằng ngày với nhau, chứ không như lần xa nhau trước. Bố mẹ nàng vẫn chưa biết chuyện chúng tôi đã gặp lại nhau, Nhật Huy không nói. Chẳng biết hắn đã bỏ cuộc hay toan tính những gì, tôi cũng chẳng bận tâm. Tôi bảo nàng khoan hãy nói, bởi thực tế chúng tôi vẫn còn đang ở cách xa nhau và còn đang đi học, nên có nói tầm này cũng chỉ khiến mọi việc trở nên phức tạp chứ chẳng giải quyết được gì cả, trường hợp bất khả kháng là bố mẹ nàng có biết trước thì sẽ lựa cách giãi bày sau, dù biết là sẽ rất khó trong hoàn cảnh này, nhưng cũng chẳng tìm ra hướng giải quyết nào tốt hơn. Hai đứa tự nhủ đến đâu thì đến, điều quan trọng là luôn giữ lửa cho tình yêu ...đơn giản vậy thôi ...

    _Nào bến xe Phúc Yên, ai xuống lên đây trước đi -Anh lơ xe quay lại giục.
    _Cho tôi xuống ! Cho tôi xuống -Một bác đằng sau tôi vội đứng dậy.
    _Cả em nữa -Tôi cũng đứng lên rồi trèo, chen qua từng người một để bước ra cửa.
    .

    *****
    .

    _Lạch cạch ! -Tôi với tay vào trong mở khóa cổng, hôm nay thứ 7 mà sao mẹ về muộn thế nhỉ, tôi đã điện từ sáng rồi mà.

    Bước vào trong nhà, quẳng mấy túi đồ xuống, lại mở tủ lạnh thấy có đĩa ổi tôi nhón một quả rồi ra phòng khách nằm dài lên ghế sofa gặm. Cảm giác về nhà bao giờ cũng thật dễ chịu và thoải mái, và lần về này lại càng thoải mái hơn sau khi xảy ra biết bao nhiêu là chuyện thì cuối cùng tôi đã tìm lại được tình yêu của mình ... bỗng sực nhớ ra điều gì tôi vội ngồi dậy chạy vào phòng mẹ, lục lọi mấy tủ đựng chứng từ hồ sơ, tủ sách, hòm, va-li rồi lại ngó xuống gậm giường ...loay hoay một lúc không thấy gì, tôi lại đi vào kho đồ cũ lục tiếp ...quái lạ, mẹ có thể để đâu được cơ chứ ???

    _Hiếu về rồi à ? -Bỗng giọng mẹ từ ngoài cổng gọi với vào, tôi giật mình xếp lại đống đồ, rồi phủi quần áo cho hết bụi rồi đi ra mở cổng cho mẹ.
    _Xách hộ mẹ cái ! -Mẹ đưa tôi hai túi hoa quả và đồ ăn. Rồi nhấn ga phóng xe vào cổng. 
    _Sao hôm nay mẹ về muộn thế ? -Tôi vừa đi vào vừa hỏi.
    _À, mẹ với chú Tuấn tín dụng ra xem cho con cái xe.
    _Xem xe ? -Mặt tôi hớn hở.
    _Mẹ mua xe cho con ạ ? -Tôi mừng rỡ, sinh viên mà có xe máy đi học là oách lắm.
    _Cha bố nhà ông chỉ được có vậy là nhanh ! 
    _Mẹ định mua xe gì thế ? -Tôi cuống quýt.
    _Mua Hon-da cho đảm bảo, mẹ thấy chiếc Future nhìn có vẻ được.
    _Không ! -Mặt tôi tiu ngỉu.
    _Xe đấy có cái đít như đít vịt, nom xấu lắm, con không thích đâu ! -Tôi ngúng nguẩy.
    _Ơ hay cái thằng, Hon-da nó là đối tác gửi tiền chỗ tao, mua lúc nào cũng được giá tốt, mày còn đòi hỏi gì ?- Mẹ có vẻ bực.
    _Nhưng con đã bảo không thích mà !
    _Thế mày thích xe gì ?
    _Yamaha nó mới ra dòng Jupiter đẹp lắm, thanh niên phải đi xe đó mới được, dáng thể thao mà mẹ -Tôi hoa chân múa tay trình bày.
    _Ôi trời ! Xe đó chú Tuấn bảo tốn xăng lắm ! Mà mày mua xe đấy làm gì, đú đởn đua xe lạng lách là tao cho nghỉ luôn !
    _Con có bao giờ đua xe đâu mà mẹ nói thế !
    _Tao không biết !
    _Đi mà mẹ, nhá ! -Tôi ôm cổ mẹ nũng nịu.
    _Thôi được rồi, để tao tính đã ! 
    _Không phải tính đâu mẹ, thôi mẹ ngồi nghỉ đi, hôm nay con trai về nấu cơm cho mẹ ăn ...-Tôi ba chân bốn cẳng chạy vô bếp.
    _Đồ phải gió ! Mà thứ sáu tuần sau về làm bằng đấy nhé, mẹ nhờ bác Hạnh nộp hồ sơ hộ rồi đấy -Mẹ nói với theo.
    _Vâng ạ !!!!!!
    .

    *****
    .

    _Làm gì mà từ trưa đến giờ em gọi không nghe máy thế ? -Nàng giận dỗi.
    _Anh đi với mẹ có chút việc, anh xin lỗi ! 
    _Ơ ! Anh đang ở nhà à ?
    _Ừ, anh về chiều hôm kia.
    _Thế anh đã xuống Hà Nội chưa ?
    _Anh đang chuẩn bị xuống đây, em biết anh đang ở đâu không ? 
    _Làm sao em biết được !
    _Đang ngồi dưới tán cây bàng, trước cửa nhà em ngày xưa nè.
    _Anh qua đó làm gì ?
    _Trước khi xuống Hà Nội, tự nhiên anh muốn đi qua những nơi này quá.
    _Eo, sến sẩm chết đi được.
    _Có gì mà sến, còn hơn cái người đụng cái là rơi nước mắt.
    _Nè, cẩn thận đó nha !
    _Tại em nói anh sến mà, thôi huề nhé. Em đang làm gì ..?
    _Em đang đợi mấy đứa bạn qua rồi đi bơi.
    _Đi bơi ??? Thời tiết này mà ...à ờ ...-Tôi sực nhớ ra là khí hậu trong Nam lúc nào cũng nóng.
    _Cho anh đi với ..! -Vừa buông lời đùa bỡn thì bỗng đột nhiên tôi tưởng tượng ra viễn cảnh nàng mặc bộ đồ bơi, khơi lên những đường cong gợi cảm giống như mấy cô người mẫu trong mấy quyển tạp trí, và trong mấy cái trang web đen mà bọn thằng Thanh (cả tôi nữa, hì) thi thoảng vẫn hay vào. Tự nhiên giữa mùa đông mà đầu lại nóng phừng phừng, cái suy tưởng từ đầu nó phát dần xuống người, rồi xuống cả ...bên dưới nữa ...
    _Nè ! Nè !! -Đang lim dim mắt thả hồn theo trí tưởng tượng, bỗng tiếng nàng gọi qua điện thoại làm tôi giật mình. 
    _Ơ ! Anh đây ...-Tôi bối rối trả lời, mặt đỏ bừng.
    _Sao tự nhiên lại không thấy nói gì thế ? -Nàng phụng phịu.
    _À không ! Em bảo gì cơ ? Chắc nãy giờ sóng hơi chập chờn ! -Tôi chống chế.
    _Em bảo có muốn đi thì vào đây !
    _Được rồi, em nhớ đây, anh sẽ vào !
    _Không, ý em là bây giờ cơ -Nàng cười tinh nghịch.
    _Đùa à, giờ làm sao vào được, anh sẽ thu xếp !!
    _Có chắc không ?
    _Chắc chắn ...
    _...
    _Thôi em đi đây ! Có gì tối ra mạng nói chuyện sau nhé !
    _Ừ ! Anh cũng xuống Hà Nội đây.
    _Anh đi gì xuống thế, xe khách à ?
    _Không, anh đi xe máy ...-Tôi nhìn con Jupiter mới cáu cạnh còn chưa lấy biển tự hào.
    _Lại đi xe Hòa à, đi đường cẩn thận đó nha !
    _Anh biết rồi, có bùa hộ mệnh của em, còn lo gì nữa ...
    _Chỉ được cái lẻo mép, thôi em tắt máy đây, bye anh !
    _Ukm, yêu em ...
    .

    *****
    .

    3 tháng sau.

    Bẵng đi một khoảng thời gian, tôi đã bắt đầu quay lại cuộc sống thường nhật, đi học và làm thêm. Phòng đón nhận thêm thành viên mới là Lâm, bạn cùng lớp với Hòa, quê ở Hà Tây, 4 người thì hơi trật trội nên chúng tôi phải chuyển qua phòng khác cũng ở khu đấy nhưng rộng rãi hơn và có cả gác xép, Lâm tính tình hoạt náo, lại quan hệ bạn bè rộng nên suốt ngày lượn lờ, nó dường như chẳng mấy quan tâm đến chuyện học hành cho lắm. Vì với cái cơ ngơi xưởng gỗ lớn tại nhà thì tương lai của nó đã được định đoạt sẵn rồi, xuống Hà Nội học chủ yếu là để thoát khỏi sự quản lý của gia đình, thoải mái với những cuộc ăn chơi trác táng. Tính nó hào phóng, sống cũng hay, nên cũng mau chóng hòa nhập với chúng tôi.
    .

    *****
    .

    _Cái gì ?? -Đang nhấp ngụm trà đá tôi tí bị sặc. Tròn mắt nhìn Hòa.
    _May be bé cái mồm hộ tao cái ! -Hòa lấm lét nhìn xung quanh rồi nạt nhẹ tôi.
    _Mấy ...bao lâu rồi ? -Tôi sốt sắng.
    _Tao không biết, thấy nó bảo tháng này chậm hơn tuần rồi ! -Nó lo lắng.
    _Đi khám chưa ?
    _Chưa, tao lo quá.
    _Mà chúng mày mới yêu được có mấy tháng, làm éo gì mà nhanh thế ? 
    _Thì, gần nhau, chịu thế quái nào được.
    _Thế ra mấy lần hội cùng phòng về quê hết, cái Hồng ở nhà một mình mày mò sang tâm sự đến tận khuya hóa ra là ...?
    _Ừ ! -Nó cúi gằm mặt xuống.
    _Sao không chia sẻ thông tin lẫn kinh nghiệm cho anh em với -Tôi nhìn nó tủm tỉm cười thú vị.
    _Thôi, tao không đùa đâu ! Giờ phải làm thế nào ?
    _Lúc cậu ăn thì chả hỏi ý kiến anh em, giờ mới hỏi thì làm được gì, tao biết đâu được.
    _Tao ..tao ...!! Giờ mày cho tao lời khuyên cái -Nó lo lắng.
    _Ơ ! Tao đã va chạm cái vấn đề này bao giờ đâu mà khuyên với chả nhủ, cưới thôi. 
    _Mày điên à ! Tao với nó còn đi học, cưới cái gì ?
    _Thế thì tùy mày thôi, hỏi anh Long ý, bác ấy lớn tuổi chắc biết.
    _Ờ ! -Nó gãi gãi đầu tỏ vẻ chán nản.
    Thực ra tôi cũng đâu có biết gì đâu, chuyện yêu quan hệ với nhau đối với chúng tôi thì cũng chẳng xa lạ, nhưng vấn đề bầu bí thì quả thực là giờ tôi mới gặp ngoài đời, còn chủ yếu đọc qua mạng, sách báo hoặc mấy kênh tâm sự trên Radio ...oái ăm thay giờ thằng bạn tôi lại vướng phải, thế nên tôi còn bất ngờ và bối rối hơn cả nó.
    .

    *****
    .

    _Ô hôm nay làm gì mà ăn muộn thế, lại còn thịnh soạn thế này nữa -Vừa bước vào phòng tôi nhìn cả phòng đang quây quần nhậu nhẹt.
    _Em chào anh ạ ! -Thấy một ông anh cũng đang ngồi dưới chiếu, tóc vàng, ăn vận rất sành điệu ra dáng dân văn nghệ sĩ, tôi liền lễ phép.
    _Ừ, vào đây ngồi làm ly em ! -Anh đon đả mời tôi ngồi xuống.
    _Đây là anh Hùng, cùng quê với tớ -Lâm vừa đi vào bếp lấy bát ra đưa cho tôi, vừa giới thiệu luôn.
    _Còn đây là Hiếu, ở Vĩnh Phúc, ở cùng tụi em anh ạ !
    _Thôi thì Lâm nó vừa giới thiệu, anh với chú uống với nhau cái nhỉ ! 
    _Vâng, em mời anh ạ ! -Tôi nâng cụng với anh rồi cạn chén.
    _Mấy lần anh qua chơi, cả phòng anh quen hết rồi, còn mỗi chú toàn đi học với đi làm cả ngày nên khó gặp quá, hôm nay rủ anh em làm bữa ăn đêm, thì anh mới diện kiến được chú.
    _Chết, anh nói từ diện kiến làm em bớt mất 5 năm tuổi thọ rồi -Tôi cười cười, với chai rượu rót tiếp cho anh.
    _Nào anh em mình đồng khởi cái đi ! -Thanh nâng chén lên.
    _Dzôôôô !!!!

    Rượu được mấy tuần, cũng đã nóng máy, anh em có dịp cà kê câu chuyện. Tôi mới biết anh ý đúng là dân văn nghệ sĩ thật, sinh năm 76 là cựu học sinh cao đẳng nghệ thuật múa trung ương. Nhưng giờ anh không đi diễn mà chuyển sang làm bầu sô, chuyên tổ chức những chương trình sự kiện nhỏ ở các phòng trà, quán cafe, tiệc cưới hoặc nhà hàng nhỏ ở Hà Nội và tỉnh lẻ. Tính anh rất xởi lởi và khéo nói chuyện, nên chẳng mấy chốc mấy anh em đã như là thân thiết từ lâu lắm rồi.

    _Anh nghe thằng Hòa nó kể về thiên tình sử của chú ! Khiến anh cảm phục quá ! Chuyện của chú thuộc dạng hiếm có khó tìm trong thời buổi này đấy !
    _Ấy ! Bác lại trêu em rồi -Vừa nói tôi vừa đưa mắt lườm Hòa.
    _Cách xa nhau như vậy, chắc chịu nhiều thiệt thòi lắm nhỉ ?
    _Dạ không ! Tụi em vẫn nói chuyện qua mạng và gọi điện cho nhau suốt mà anh !
    _Ý anh nói vấn đề khác cơ !! -Anh nhìn tôi nháy mắt.
    _Vấn đề gì ạ ? 
    _Thôi chuyện người lớn anh đừng đem nói với trẻ con -Lâm cười ha hả. Rồi với tay rót rượu.
    _Trẻ cái sư cha mày - Tôi quay sang chửi nó.
    _Anh nói thế mà cậu còn thắc mắc, chứng tỏ cậu chưa đủ trình để hiểu -Thanh được thể trêu tiếp.
    _Thôi nào , nói nhiều , uống , uống ....-Tôi đỏ bừng mặt, nâng ly khởi xướng lảng tránh vấn đề. Mấy anh em lại tiếp tục ...

    Rượu đã tàn canh, cả lũ đều say bí tỉ. Bát đĩa lúc nãy hẹn làm hội, giờ chẳng ông nào còn đủ tỉnh táo để dọn nữa thì hội hè cái gì, anh Hùng với thằng Thanh nằm vật ra giường gáy khò khò, Lâm với anh Kiên cũng lết lên gác xép ngủ, tôi với Hòa dải tạm chiếu xuống dưới đất, cuộn mấy bộ quần áo vào làm gối để nằm.

    _Còn thức không ? -Tôi lè nhè hỏi Hòa.
    _Còn, đau đầu quá, có ngủ được quái đâu, chả biết ông Kiên mua rượu pha cồn hay sao ý -Nó uể oải đáp lời.
    _Thế nó đã bớt sốc chưa ?
    _Giờ đỡ hơn rồi, hôm qua còn khóc suốt cả ngày, tao dỗ mãi không được.
    _Ừ ! Thôi cố động viên nó thôi ! Tầm này giữ lại đứa bé thì làm sao học hành được, cố thì cũng khổ cả hai đứa mày.
    _Thì đành vậy chứ sao, lúc ở chỗ phá, thấy mấy bà vào trước la hét . Nó suýt ngất mà tao cũng vãi cả đái.
    _Thế cơ à ? Từ giờ chừa nhé.
    _Tao không biết -Nó thở dài rồi xoay lưng vào trong.
    _Thôi ngủ đi -Nó bảo tôi.
    _Ừ ...-Tôi với lấy điện thoại, lúc nãy nàng gọi thì đang uống rượu, nàng bảo khi nào uống xong thì nhắn tin, tôi lại quên béng đi mất. Nhìn đồng hồ cũng đã gần 1h sáng, chắc giờ này nàng cùng ngủ rồi.
    Thôi để sáng mai gọi lại vậy, chắc nàng không giận đâu ...
    Tôi hẹn lại báo thức rồi cũng chìm vào giấc mộng ....
    .

    ****
    .

    Bước vào giữa tháng 3, trời cũng đã ấm dần lên. Thi thoảng cũng có một vài đợt không khí lạnh tăng cường tràn xuống miền Bắc, nhưng không gây rét đậm rét hại nữa, người ta đã có thể cất dần những bộ áo rét to sụ để chuẩn bị cho những ngày hè ấm áp và năng động.

    Tháng 3, thời điểm giao mùa có những yếu tố đặc biệt khiến cho ta cảm nhận được những cái đẹp rất riêng trong lòng Hà Nội :

    Hoa ban nở rộ sắc tím phai
    Lộc vừng hoài niệm những năm dài
    Tán bàng cuối mùa còn sót lại
    Nhành sưa vương vấn nỗi nhớ ai ...??

    Những cô thiếu nữ tuổi đôi mươi với tay đón lấy nhành hoa sưa e ấp, như tình con gái trinh nguyên, ủ vào đó vào những đam mê dịu ngọt và men say nồng nàn của mối duyên đầu.

    Những cánh hoa sưa tinh khôi mong manh như tuyết trắng phủ đầy khiến Hà Nội bỗng trở nên lãng mạn và nên thơ hơn ...Từng con phố nhẹ tênh, thong dong khẽ uống trọn cái cảm giác mơ hồ, êm ái của mùi hương dịu nhẹ, chỉ kịp thoảng qua trong gió vẫn còn đọng lại một chút hơi hớm mùa xuân ...quyện nhẹ vào một cành sưa gượng nở vội trên cao, huyễn hoặc lòng những lãng khách về một mùa mới về, mùa tình đầy ...mùa hoa sưa gợi lại những yêu thương, đong cho ta thật nhiều hoài niệm về một chiều ai đánh rơi nỗi nhớ.

    Tôi đưa tay hứng lấy một cánh sưa đang rơi xuống, nhẹ nhàng và nâng niu, lòng bồi hồi những cảm xúc ...

    _Đang nghĩ gì vậy cu ? -Lâm khuấy cốc caffe đá nhìn tôi hỏi.
    _Mày có thấy hoa này đẹp không ? -Tôi bần thần nhìn cánh hoa sưa trong lòng bàn tay, bỗng gợi nhớ tới người con gái phương xa ...
    _Không ! Với tao vẻ đẹp nó nằm ở kia kìa -Nó hất hàm chỉ về phía hai cô nữ sinh mặc áo dài đang đứng tạo dáng chụp ảnh.
    _Nói chuyện với mày chán chết -Tôi búng nhẹ cánh hoa lên, rồi cầm ly cafe lên nhấp một ngụm.
    _Tao thấy mày thi thoảng cứ ngơ ngẩn như dở người ý, sống thực tế đi ! Cứ mơ mộng nhiều hâm con mẹ nó người đấy !
    _Kệ tao ! 
    _Hay hôm nào đi chơi với bạn một buổi cho biết !
    _Tao chẳng có thời gian đâu.
    _Ôi giời ! Nghỉ làm một hai buổi có sao đâu.
    _Tao không thích.
    _Mẹ ! Mày lúc nào cũng nghiêm nghị như ông già tao vậy, thanh niên tư tưởng thế mau già lắm.
    _Ờ, chả biết thằng nào già hơn thằng nào !
    _Nói chuyện với mày khó chịu thật đấy ...! À tao bảo này !
    _Gì ? -Tôi quay sang nhìn nó.
    _Anh Hùng đang rủ bọn mình thuê một cái nhà 4 tầng gần trường múa, có hơn hai triệu thôi, 6 anh em dọn về đấy ở cho thoải mái.
    _Hả, nhưng tao ở chỗ này quen rồi, toàn anh em chơi với nhau lâu, chả muốn chuyển.
    _Ôi giời, có cách xa mấy đâu, hơn hai cây số, lúc nào về thăm chả được.
    _Mày đi mà hỏi hội kia, chắc chúng nó cũng không đồng ý đâu.
    _Chúng nó ok hết rồi, mỗi anh Kiên sắp tới anh chuyển qua Gia Lâm với đứa em nên không ở thôi.
    _Hả ! Cái éo gì tao cũng biết cuối cùng là sao ?
    _Thì chúng nó bảo tao thuyết phục mày, nên hôm nay mới rủ mày ra đây trao đổi chứ.
    _Nhưng ...
    _Có gì mà nhưng, anh Hùng cũng có xa lạ gì nữa đâu, về đấy ở hẳn căn nhà 4 tầng rộng rãi thoải mái, có phải sướng hơn rúc ở xó xỉnh kia không. Ở với anh ý thi thoảng lại được anh ý cho đi chơi theo đoàn diễn, được ngắm các em chân dài, còn gì bằng ! -Nó cười cười vỗ vai tôi.
    _Nếu chúng mày đã tự quyết với nhau thì còn hỏi tao làm gì.
    _Ơ hay cái thằng này ! Bọn tao tôn trọng nên mới hỏi ý kiến mày nữa chứ !
    _Thôi tùy ! Tao thế nào cũng được. 
    _Ờ, vậy coi như mày đồng ý rồi nhé. 
    _....
    _Tính tiền chị ơi -Chẳng thấy tôi nói gì nó quay vào trong gọi thanh toán.
    _Về thôi mày -Thấy tôi vẫn còn ngồi tần ngần nó liền giục.
    _Ừ !!!

    Tôi đứng dậy rồi cùng nó đi ra chỗ để xe, bỗng một cơn gió mạnh bất chợt ùa tới, kéo theo những cánh sưa rơi rụng xuống ...như những bông tuyết trắng mùa đông ...
    Hồi 31 : Sự khởi đầu
    ********

    Đầu tháng 7 năm 2004.

    Lại thêm 4 tháng nữa trôi qua, quay đi quay lại đã đến giữa hè, trời oi ả. Thời tiết tháng 7 luôn là những ngày nóng bức, thậm trí còn là tháng có nhiệt độ cao nhất và nóng nhất trong năm, nhất là trong nội thành, lượng nhiệt tỏa ra từ những nhà cao tầng, từ mặt đường với ống xả khói bụi của các loại xe kết hợp vào với nhau khiến nhiệt độ luôn cao hơn hẳn so với các khu vực ngoại thành. Khiến cho không khí ngột ngạt đến tức thở, và cái nóng như thiêu đốt da thịt.

    Vậy là chúng tôi xa nhau đã được hơn nửa năm, tôi không dám tưởng tượng nếu không có cách nào liên lạc được với nhau thì nửa năm ấy nó sẽ kéo dài hàng bao nhiêu năm nữa. Cũng may nhờ liên lạc thường xuyên, chia sẻ động viên nhau mà chúng tôi cũng dần quen với hoàn cảnh yêu xa này. Lịch trình vào Sài Gòn của tôi vừa phải hoãn lại vì chuyện ông ngoại lâm bênh nặng rồi mất, nên chúng tôi đành phải chờ đợi cơ hội khác vậy. Hai đứa bảo nhau cùng tìm cách, nếu ai thu xếp được cơ hội thuận lợi hơn thì một là nàng sẽ ra Bắc, hai là tôi vào Nam. 

    Nhật Huy lúc này cũng đang tỏ thái độ săn đón trở lại, bởi cái máu sĩ diện nên hắn đã không nói chuyện của chúng tôi cho bố mẹ nàng (ơn trời) mà hắn muốn chinh phục nàng bằng chính khả năng của bản thân, bởi vậy có lẽ hắn đã tính toán chúng tôi xa nhau vài tháng thì tình cảm sẽ nhạt dần, nên hắn thi thoảng ghé qua rủ cả nhà nàng đi ăn, mua quà cáp mỗi lần hắn đi nước ngoài về, rồi tạo mọi thuận lợi cho bố nàng trong công việc.

    Hắn đang áp dụng công thức "Nhất cự ly, nhì tốc độ" huyền thoại, nhưng hắn không biết là mọi động tĩnh của hắn nàng đều nói với tôi hết. Và nàng cũng luôn tìm cách lảng tránh tế nhị những sự quan tâm săn sóc của hắn, chỉ có bố mẹ nàng vẫn luôn mặc định chào đón hắn cứ như hắn đã là con rể tương lai rồi khiến nhiều lúc nàng khó xử, gọi điện cho tôi khóc rấm rức... Tôi cũng cố an ủi động viên nàng, nhưng thực sự trong lòng cũng không thể giấu nổi những âu lo.

    Sau này qua tâm sự của nàng tôi mới được biết bố hắn là Tổng Giám Đốc một công ty đa ngành chuyên về xây dựng trong Sài Gòn, sau khi bố nàng đi tu nghiệp nước ngoài về liên tiếp chuyện làm ăn bị đổ bể, rồi người ta lừa mất hết cả vốn, chán nản lại lao vào cờ bạc nên phải bán nhà trả nợ, bố nàng đưa gia đình vào Sài Gòn và nhờ anh ruột (chính là bác ở Hà Nội hôm nàng ra thăm) giới thiệu tìm việc trong này, trước khi về hưu bác nàng làm trong bộ xây dựng, nên cũng không khó để tìm việc cho em trai, và qua mối quan hệ bố nàng tới làm trong công ty của gia đình Nhật Huy, rồi hắn gặp nàng và tôi cũng không lấy làm lạ khi hắn say nàng như điếu đổ, ngay lập tức hắn tìm mọi cách lấy lòng nàng cũng như tác động để cân nhắc bố nàng thăng tiến trong công ty nhằm chiếm bằng được trái tim người đẹp.



    ****
    .

    Còn về phần nàng, sau khi chúng tôi chia tay vào cuối năm lớp 11. Gần như là nàng đã quyết tâm quên đi mối tình đầu để bắt đầu một cuộc sống mới với gia đình ở trời Nam, nhưng sau mấy tháng không thể loại bỏ hình ảnh của tôi ra khỏi tâm trí, nàng mới tìm cách liên lạc lại, khi ấy nhà tôi vẫn chưa có điện thoại, mãi tới khi tôi xuống học đại học mẹ mới lắp để cho tôi tiện liên lạc về nhà. Nên nàng cũng chỉ còn cách viết thư và gửi về địa chỉ nhà tôi, nàng bảo ngoài lúc học ra hầu như có chút thời gian rảnh là nàng lại ngồi viết, như một thói quen viết nhật ký vậy ...
    _Em viết gì trong những bức thư đó mà nhiều thế ? -Khi ấy tôi tò mò hỏi nàng.
    _Đâu thể gọi là nhiều, cả một bầu trời hoàng hôn, 365 lá thư ấy sao đựng hết được ! -Nàng nửa đùa nửa thật.

    Mỗi lần tôi hỏi nàng lại nói vậy, hoặc ý đại loại như vậy. Nên dần tôi cũng chẳng hỏi nữa, thực ra cũng thầm đoán sơ sơ rồi, nhưng cứ muốn nàng nói ra cho ...sướng. 

    Mà nàng nói là đếm đủ 1 năm, tức mỗi ngày một lá (Thực ra không phải ngày nào nàng cũng viết, vì cứ rảnh là viết, nên vào những ngày chủ nhật hoặc ngày lễ, nghỉ hè có ngày nàng viết tận 4,5 lá) , ban đầu gửi về địa chỉ nhà tôi, những cánh thư bay đi, mấy tháng không thấy hồi âm ...nàng lại chuyển sang gửi địa chỉ lớp, những cánh thư vẫn mải miết bay đi rồi trôi vào hư không ...

    Mỗi lần lớp trưởng từ trên phòng văn thư xuống nàng đều ánh lên hy vọng ...nhưng thư phân phát hết rồi mà nàng không có, hoặc nếu có thì cũng chẳng phải là người đang mong đợi mà là những bức thư làm quen tán tỉnh của tụi con trai cả cùng trường lẫn khác trường...nàng thất vọng, nhưng không nản, nàng nghĩ có thể là bức thư nàng để lại cho tôi trước khi nàng ra đi đã khiến tôi bị tổn thương và tôi cũng đã dứt khoát không muốn quay lại nữa để làm một cậu con trai có hiếu, nên nàng cố viết để giải thích... viết để níu kéo ...viết mãi ...và dần dần từ những hy vọng nàng chuyển sang viết cho thỏa nỗi nhớ, đợi mong ...rồi chuyển thành viết theo thói quen ....cứ như thế ...như thế ...

    Sự thờ ơ của tôi (lúc đó nàng nghĩ như vậy) , khi vẫn không đáp lại những bức thư đã khiến nàng từ yêu thành tủi thân, từ tủi thân thành giận dữ, và từ giận giữ thành hận ...mà công thức yêu với hận nó tỉ lệ thuận với nhau. Yêu càng nhiều thì ....

    Nàng ngừng viết sau khi đủ 365 bức, chính thức khóa chặt trái tim mình, một là để gạt tôi ra khỏi đầu óc, hai là tập trung cho kỳ thi Đại học, nàng không muốn phải vướng bận gì nữa cả...

    _Sao em lại nhận lời yêu Huy ? -Tôi thắc mắc.
    _Lúc thi đại học xong, tâm trạng em trống rỗng, bước vào nhập học cũng vậy, em chỉ biết học và học, chẳng muốn nghĩ gì nữa cả, bố mẹ cứ vun vào, nhưng em cố lảng tránh. Nhưng anh ấy không chịu bỏ cuộc, vẫn cứ xuất hiện. Những khi em buồn, anh ấy lại có mặt động viên an ủi, rồi mẹ em ốm, anh ý cũng ở viện chăm sóc cùng em, anh ý luôn lãng mạn mọi lúc mọi nơi, săn đón, chăm sóc chu đáo . Nhưng em không thể có cảm giác gì ngoài một người anh trai cả ...
    _Vậy thì sao ? -Tôi sốt ruột.
    _Dòng rã một năm như vậy em cũng thấy tội nghiệp anh ấy, rồi mẹ bảo "lấy người yêu mình có thể không viên mãn về tình cảm, nhưng hạnh phúc trong cuộc sống, với lại con cứ thử yêu nó xem, mẹ thấy nó rất tốt và chu đáo mà ..." nghe mẹ nói vậy em thấy cũng có lý, với lại em vẫn chưa thể quên được anh, nên em muốn tìm cách khác thử xem, thế nên em tặc lưỡi nhận lời.
    _....
    _Sao anh không nói gì ? -Thấy tôi im lặng nàng hỏi.
    _À ừ !! Cái tai nghe đang chập chờn, rồi sao nữa em ?
    _Yêu nhau được mấy tháng, nhưng thực sự em rất khó xử, em cố tránh né, không thể tiếp nhận những thân mật của anh ấy được.
    _Tại sao ?
    _Tại anh đấy !! -Nàng hờn trách. Qua webcam tôi thấy nàng cau mày tỏ vẻ giận dữ.
    _Sao lại tại anh ? Anh liên quan gì ? -Tôi ngạc nhiên.
    _Có thật không, thật không liên quan không ...hôm sinh nhật em ...ở hồ nước ...buổi tối trăng sáng ấy ...anh làm như vậy với em ...liệu em còn cảm xúc với người con trai khác được sao ?
    _Hả !!! -Tôi giật mình.
    _Em đã nghĩ cuộc đời này chỉ có anh ...nên em mới viết thư. Không thấy anh trả lời ...em ...em ... .Nhiều lúc em nhắm mắt, kệ cho anh ấy hôn, những mỗi lần nhắm mắt em đều tưởng tượng ra khuôn mặt anh, em lại đẩy ra rồi bỏ chạy. Em không thể ...không thể ....anh hiểu không ??? -Nàng òa khóc.
    _Thôi mà ! Thôi mà ! Anh hiểu, đừng khóc nữa, anh hiểu mà, đây chỉ là nhắc lại, tâm sự lại thôi mà, sao phải khóc chứ - Tôi bối rối xua tay lên trước camera an ủi nàng. Rồi nhìn xung quanh, cũng may lúc này quán net đang vắng khách, có lác đác mấy thằng thì chúng nó ngồi hết bên ngoài cho thoáng, còn tôi dù phòng phía trong có nóng mấy thì cũng phải cố chui vao ngồi cho nó riêng tư, được thoải mái bày tỏ cảm xúc với nàng mà không bị người khác soi mói.
    _Vậy sao lúc ở nhà hàng em lại cố tình như không quen biết anh ?
    _Lúc ấy em hận anh còn chưa hết, lại còn đang đi với mọi người cả anh Huy nữa, lúc ấy em nghĩ em viết cho anh từng ấy lá thư, mà anh không trả lời hồi âm lấy một lá, thì có khác gì không quen biết ...Nhưng sau khi anh đi vào rồi đi ra đưa quyển menu, ánh nhìn của anh khiến em bối rối, em tự hỏi lòng mình rằng, nếu người con trai kia vô tâm, tại sao ánh mắt lại thiết tha đến như thế ? Tại sao mới gặp đã chạy ngay tới ôm mình như là đang đợi từ lâu lắm rồi, và cái nỗi buồn tuyệt vọng trong đôi mắt anh ...nó ...nó như vết dao cắt vào tim em, khiến em không thể chịu nổi, nó như phản biện lại những suy nghĩ của em về anh bấy lâu nay ? 
    _Vậy sao ? -Tôi đau đớn nhớ lại thời điểm lúc đó.
    _Rồi đến khi anh nói đến mấy món ăn đấy ...
    _Rau cải luộc, gà rang, cà ghém, muối lạc, và ...tình yêu ! -Tôi mỉm cười nhắc lại, đến lượt tôi tuôn trào nước mắt.
    _Thực sự lúc đó em phải cố gắng lắm để không khụy xuống, lúc đó đầu óc em quay cuồng, mất phương hướng hoàn toàn ...em không biết phải nghĩ gì và làm gì nữa cả ...mọi người tưởng em không được khỏe nên đưa em về ...thực ra ...lúc ấy ...em đâu có muốn về ...-Nàng thổn thức.
    _Vậy là ...
    _Đêm hôm ấy em thức trắng đêm, trong đầu hiện lên muôn ngàn dấu hỏi, không thể ngủ được ...tại sao thờ ơ với em bao lâu khi gặp nhau thái độ của anh lại như vậy ? Rồi bao nhiêu thắc mắc khác nữa ...thế là hôm sau em dậy sớm, bảo chị là về Phúc Yên thăm bạn ....
    _Rồi em đi tới hồ nước hả ??...-Tôi bồi hồi.
    _Không ! Lúc đầu em bắt ta-xi định ra nhà hàng tìm gặp anh, nhưng em sợ anh không gặp, bởi hôm trước đó vì em mà anh bị anh Huy đánh, sau chút lưỡng lự em bảo tài xế về thẳng Phúc Yên, rồi nói anh ý đi ra hồ nước, lúc ấy em cũng không biết mình nghĩ gì nữa, cứ vô thức thôi ...
    _Vô thức ư !! -Tôi lẩm nhẩm, lúc ấy sau khi tỉnh rượu mình ra đó làm gì nhỉ ? Ngay cả tôi giờ cũng chẳng thể hiểu nổi, có lẽ tâm trạng nàng cũng như vậy.
    _Cũng có thể coi như em ra đó để tìm câu trả lời cho trái tim mình cũng được, đôi khi không thể tìm được đáp án cho hiện tại thì quá khứ sẽ cho ta gợi ý -Nàng nhoẻn cười.
    _Và ...!! -Tôi cũng cười theo.
    _Và em thấy "đáp án" đang đứng một mình, hướng ra hồ hét, em cũng bất ngờ, không nghĩ là gặp anh tại đây.
    _Lúc đó anh trông buồn cười lắm nhỉ ?
    _Buồn cười nhưng em cũng chẳng thể cười nổi.
    _Thế giờ đã có câu trả lời cho trái tim mình chưa ? -Tôi nháy mắt.
    _Em đã có tất cả những thứ mình cần :x -Nàng thỏ thẻ.
    _Còn anh lại tìm được ánh hoàng hôn của đời mình ! -Câu này chuối quá, nói hơi ngượng mồm nên tôi đánh chữ lên cửa sổ Yahoo.
    _Thôi em xuống nhà đây, mẹ gọi xuống ăn cơm rồi -Nàng chu mỏ hôn gió tôi cái rồi tháo tai nghe, tắt webcam.
    _Ừ ! Anh cũng về đây, phòng chắc cũng đang đợi -Tôi cũng tháo tai nghe ra rồi cầm điện thoại lên xem giờ.
    _Vâng ! Hun anh nè -Nàng trả lời kèm biểu tượng mặt nụ hôn.
    _Mà này em ơi ! 
    _Sao anh ?
    _Lần sau chat voice với webcam thì đừng có khóc, nhìn xí gái lắm -Tôi trêu.
    _Ai bảo tự nhiên gợi nhắc lại những ấm ức trong lòng người ta làm gì !-Nàng để biểu tượng nắm đấm.
    _Thì hết chuyện để nói, cứ loanh quanh quay lại mấy lá thư rồi lại kéo theo bao nhiu chuyện tiếp diễn, vậy cũng tốt, nó tháo gỡ nốt mấy vướng mắc còn sót lại, giúp chúng mình hiểu nhau thêm mà em.
    _Vâng ! Mà lúc nãy, nếu em không nhìn lầm thì anh cũng giàn dụa nước mắt đấy thôi, còn cười ai, ở hàng net không sợ người ta chọc quê à ? 
    _Ờ thì ...hì hì ! Tầm giờ cơm này vắng khách mà. Có ai đâu ! 
    _Thôi anh về đi ! Em thoát đây ! Có gì lát nhắn tin sau.
    _Ừ ! Bye em !

    Đợi nick "cong_chua_mit_uot..." của nàng out ra, rùi tôi mới cho "hoang_tu_mit_uot ..." té nốt, lúc nào lên mạng cũng vậy !! Tôi muốn mình luôn là người dõi theo, che chở và bảo vệ ...

    Nhưng mà, bỗng tôi sực nhớ lại, tại sao nàng gửi cả hai địa chỉ, cả ở nhà lẫn ở lớp cho tôi mà tôi lại không thể nhận được một lá nào ? Nếu nhận ở nhà thì còn có khả năng mẹ bảo bác Thức làm ở bưu điện đem về cho, còn ở lớp thì sao nhỉ ???

    Ngồi thừ người một lúc thì lại có cuộc gọi, là anh Hùng. Thôi kệ về ăn cơm đã , chẳng muốn nghĩ mà cũng chẳng quan trọng nữa. Tôi đứng dậy thanh toán tiền net rồi bước ra ngoài, đã gần 7 giờ tối mà hơi nóng vẫn cứ hầm hập ...tôi cởi áo ra vắt lên vai rồi lên xe phóng về ...

    .

    ****
    .

    _Hai mốt ...hai hai ..hai ba ...hai tư ...hai ...Hòa ! Hòa ...đỡ đỡ tao cái !! -Tôi cuống quýt.
    _Bảo nâng 60 thôi, cứ cố lên làm gì ! -Hòa đang đứng gần liên lại đỡ hộ tôi cử nốt cho đủ số lần. Nâng xong tôi nằm thở hồng hộc. 
    _Xong chưa anh ơi -Cậu nhóc đang đứng chờ có vẻ sốt ruột.
    _Rồi em vào đi - Tôi bật ngồi dậy, chạy ra chỗ để đồ với lấy chai nước tu ừng ực. Phòng tập thể hình dụng cụ đã ít mà lúc nào cũng đông, nên nhiều lúc phải chờ xếp hàng đến lượt.
    _Thôi về đi !-Tôi bước lại chỗ Hòa đang tập vai.
    _Đợi đã, tớ đã xong bài đâu.
    _Ờ thế bạn ra ngoài tí cho thoáng, trong này ngộp quá, không thở được -Tôi bước lại phía gương, xoay người gồng gồng mấy cái, tạm hài lòng. Về cơ bản người tôi cũng to sẵn rồi nên chỉ tập 4 tháng cho cơ săn vào là được, xô với ngực đã có từ trước nên rút ngắn được giai đoạn. Ngẵm nghía tự sướng tí rồi tôi cầm chai nước bước ra ngoài hành lang hóng tí gió.

    _...Năm ...sáu ...bảy... chuyển ép ngực ...một hai ....
    _...Năm ...sáu ...bảy ...chân trái lên ...một hai ....

    Tiếng chị huấn luyện viên thể dục thẩm mỹ bên cạnh cất lên theo nhịp nhạc sôi động, phòng thể dục thẩm mỹ với thể hình liền kề nhau. Nên các ông bên thể hình cứ nghỉ giữa bài là lại ra đi lởn vởn bên hành lang khu thẩm mỹ, vừa rửa mắt lại được thể khoe người đô với các em. Tôi thì không lởn vởn, chỉ ra cửa đứng thôi, nhưng nhiều lúc cũng ...tò mò giả vờ ngáp ngáp vươn vai rồi cũng tranh thủ liếc cái. Nhìn các em ý mặc đồ thun bó sát nhún nhảy như thế thì ai mà cầm lòng được, với lại mỗi lần nhìn trộm là tôi lại liên tưởng đến nàng, vì nàng cũng bảo nàng đang học múa bụng. Dù hai môn đấy chả liên quan, chỉ có mỗi điểm chung là đồ tập nó mát mẻ, mà trí tưởng tượng của tôi nó phong phú sẵn rồi ...thế nên ...

    _Ê !! -Hòa đập vào vai làm tôi giật nảy mình.
    _Gì thế ? -Tôi bực bội.
    _Về thôi ...úi chà ...!! -Nó cũng phải tranh thủ đưa đôi mắt cú vọ săm sói cái.
    _Bé mặc bộ màu hồng ...ui chao nhìn quả ngực kìa -Nò đờ đẫn, rồi chép miệng.
    _Thôi thôi ! Lượn ! -Tôi kéo tay nó.
    _Sao, mày đứng ngắm nãy giờ phải để cho bạn thưởng thức tí chứ -Nó vẫn đứng ỳ ra.
    _Mẹ ! Ngắm thì tế nhị, liếc liếc thôi, mày cứ trố mắt hau háu thế ăn chửi có ngày ! -Tôi sốt ruột.
    _Ờ ...! -Nó lưỡng lự giây lát rồi cũng theo tôi ra chỗ để xe.
    _Này bạn ..-Nó quay sang tôi.
    _Gì thế ?
    _Của Ngọc liệu có ...-Nó đưa hai tay lên làm điệu bộ như đang bóp xôi. Nháy mắt cười rất đểu.
    _Tao giết mày ...!! -Tôi nộ khí xung thiên, cúi xuống rút cái dép.
    _Ấy, tớ chỉ hỏi thế, cậu không trả lời thì thôi -Nó vừa chạy vừa cười ha hả.
    _Đứng lại ...!!
    _Cậu bỏ cái dép xuống thì tớ đứng ..
    _Còn lâu !!!
    _...
    _...

    .

    *****
    .

    Chúng tôi cũng đã dọn đến ở cùng với anh Hùng được khoảng 3 tháng. Lúc đầu là 5 anh em và anh Hùng nữa là 6, nhưng anh Kiên lại sang Gia Lâm ở, rồi Thanh nó tất bật với dự án mở quán cafe chứng khoán của nó bên đằng Hai Bà Trưng rồi cũng ở hẳn luôn đấy để tiện việc quản lý, thế là chỉ còn lại có 4 anh em ở căn nhà 4 tầng thênh thang. 
    Sau khi dọn đến ở đó 2 tháng thì anh Hùng đón thêm một thằng em nữa sinh năm 89 ở cùng quê tên là Thái lên học lớp tạo nguồn trong trường múa. Rồi lại tiếp tục cho thêm 3 cô diễn viên múa trong nhóm đến ở trên tầng 4 để đỡ tiền nhà, thành ra cuối cùng có tận 8 mạng cả nam lẫn nữ sống ở đấy. Nhắm thấy tình hình phức tạp tôi định bảo Hòa ra chỗ khác ở nhưng nó kêu lười chuyển nhà, ngại, rồi viện bao nhiêu lý do ...cuối cùng tôi đành buông xuôi. Rồi dần dần cũng quen. 
    Nhưng đôi khi tôi vẫn luyến tiếc cái thời 4 anh em sống ở Cầu Diễn, vui vẻ, cả xóm đoàn kết yêu thương lẫn nhau, giờ tan đàn xẻ nghé hết, nghĩ mà đôi lúc cảm thấy buồn đến nao lòng.
    Ở đây căn nhà diện tích chỉ có 24m2 nên mỗi tầng chỉ được một phòng + 1 vệ sinh, ba cô diễn viên múa ở tầng 4, tôi với Hòa một phòng tầng 3, Lâm với thằng em tên Thái ở chung phòng tầng 2, còn a Hùng ngoài phòng 3 cô kia ra thì phòng nào anh ý cũng ngủ. Tầng 1 làm chỗ để xe và đôi khi được trưng dụng làm nơi để anh Hùng dựng bài và tập cho các nhóm múa, nhảy. Nhiều lúc Hòa dẫn cái Hồng hoặc thằng Lâm đưa người yêu nó về ở lại qua đêm là mấy anh em lại phải dồn lại một phòng để cho chúng nó "tâm sự", thành ra việc học của tôi cứ hay bị xáo trộn, rất là khó chịu.

    _Này ! Chúng mày vẫn chưa sợ à ? 
    _Mấy giờ rồi mà còn sợ với sệt -Hòa bước tới tủ lấy ra một hộp bao cao su giơ lên.
    _Có bảo bối này thì không phải nghỉ gì đâu cậu ! Hôm nào máu quá không kịp xài thì ra hiệu thuốc làm viên về cho nó uống là khỏi lo -Nó nhìn tôi cười.
    _Mà này ! -Nó ghé vào tai tôi.
    _Sao ?
    _Tớ thấy con Mai nó hay nhìn lén cậu đấy.
    _Thì sao ?
    _Kiếm thời cơ thuận lợi mà xơi đi chứ còn gì nữa ? Nó ngon nhất trong số mấy đứa múa, người đẹp chắc như cua gạch, lộc lá quá còn gì ?
    _Mày điên à ? -Tôi đẩy nó ra.
    _Cậu nghiêm túc bỏ mẹ, thanh niên cũng phải va chạm dần đi thôi, súng ống hai mấy năm chỉ để phun nước thì làm quái gì cho đời -Nó cười nhăn nhở.
    _Thôi thôi, cút xuống nhà mà xem phim với chúng nó, để yên tao học -Tôi xua tay, rồi lại cắm cúi vào quyển sách luật Doanh nghiệp.
    _Ơ, bạn thương mày xa vợ nên muốn giúp mày ...
    _Này thì thương ...-Tôi bực tức liệng ngay quyển sách vào người, nó cười ha hả rồi đóng sầm cửa lại khiến quyển sách đập vào cửa rồi văng xuống nền nhà.
    _Bực mình thật ! -Tôi càu nhàu bước lại cúi xuống nhặt quyển sách lên rồi quay lại bàn tiếp tục ngâm cứu. Nhưng chẳng thể lọt nổi chữ nào vào đầu ...điên thật ...

    Tôi đặt quẳng quyển sách xuống bàn rồi vò đầu bứt tai, sau đó ngồi thừ ra. Biết trước thà cứ ở xừ chỗ trọ cũ cho lành, sống chỗ phức tạp như thế này tôi chưa thể thích nghi được. Suốt ngày ầm ĩ nhạc nhẽo mỗi khi anh Hùng đưa các nhóm về tập, rồi lại ăn nhậu, hút thuốc nên cả căn nhà ám mùi hôi không chịu nổi. Với lại anh với mấy bạn múa lúc nào cũng đi làm về muộn, toàn 11, 12h là gọi điện ý ới, và tôi thì luôn phải xuống mở cửa, chứ mấy thằng kia ngủ như chết biết gì đâu. Thế nên lúc nào về anh ấy cũng điện vào số tôi, nên nhiều lúc vừa chợp mắt đã lại phải lóp ngóp bò dậy đi xuống ...

    _Cốc ..cốc ..-Có tiếng gõ cửa, mẹ cái thằng đùa dai này. Tôi sấn sổ bước tới mở toang cửa ra.
    _Tiên sư ...ớ, Mai à ! -May mà tôi kịp bưng miệng lại. Bạn này cũng thiêng thật, vừa nhắc tới đã...
    _Sao vậy ? -Mai tròn mắt nhìn tôi.
    _À không , tớ tưởng Hòa, hì ! -Tôi gãi đầu chữa ngượng. Bỗng sực nhớ ra mình đang cởi trần nên quay lại lấy cái ao ba lỗ mặc vào rồi bước ra.
    _Tìm Hòa à ? Nó đang ở phòng dưới xem phim.
    _Không ! Cái máy tính của tớ chẳng hiểu sao lại không vào được, Hiếu biết thì lên xem hộ tớ được không ?
    _À, ừ ! -Tôi đóng cửa rồi theo Mai lên phòng.
    _Đây này ! Chẳng hiểu hôm qua cái Thúy với Yến nó nghịch thế nào mà giờ tớ bật lên toàn thấy màu đen với mấy dòng chữ trắng không. 
    _Ừ, để mình xem .-Tôi ngồi xuống kiểm tra tình trạng.
    _Chắc bị lỗi win rồi bạn ạ -Nhìn thoáng qua là tôi hiểu ngay bệnh.
    _Thế giờ phải làm sao ?
    _Mai có đĩa win XP nào không ? 
    _Tớ không có, hồi xưa mua người ta cài luôn cho chứ tớ biết gì đâu ?
    _Thế đợi tớ xuống nhà lấy.
    _Ừ , cảm ơn bạn.

    Tôi xuống nhà lấy đĩa cài, bước lên đã thấy Mai đang ngồi dưới chiếu gọt táo, lúc này mới để ý bạn ấy mặc bộ đồ ngủ ...Ờ thì mọi khi các bạn ấy vẫn mặc chạy lên chạy xuống, nhưng chỉ có thằng Hòa và Lâm, với cả thằng cu em kia là hay bình phẩm lung tung chứ tôi có bao giờ để ý tham gia vào đâu, thực ra nói không để ý cũng chẳng phải, tôi chỉ liếc thôi. Giờ mới có cơ hội nhìn kỹ bộ quần áo ngủ mỏng tanh với chiếc áo hai dây phô ra bờ vai trắng ngần và khuôn ngực đầy đặn lấp ló ...chiếc quần cũng ngắn cũn cỡn để mặc cho đôi chân thon dài vươn ra ...mái tóc vắt sang một bên vai thả xuống hững hờ ...khuôn mặt trái xoan thanh tú ...thằng Hòa nó nói cũng phải ...Mai đẹp, nhưng so với nàng thì bạn ấy có vẻ sắc sảo và trải đời hơn, chứ không có nét thuần khiết như nàng được ... 

    _Gì vậy !? -Mai trố mắt nhìn khó hiểu.
    _Hả, không ..không có gì, đĩa đây rồi -Tôi giật mình bối rối như thằng trộm bị bắt quả tang.
    _Hiếu ăn táo đã !
    _Ừ, mai ăn đi, tớ phải cài trước đã, lâu đấy. -Tôi lập cập bước tới cho đĩa vào ổ, rồi thao tác.
    _Vừa sửa vừa ăn cũng được mà . -Mai đứng dậy bước đến cạnh tôi, rồi đặt đĩa táo vừa gọt lên bàn.
    _Ừ, cứ để đấy cho tớ ! -Tôi không dám nhìn, mắt cứ dán vào màn hình, mồ hôi trên trán rịn ra.
    _Không có thuốc độc đâu - Bạn ý cười lảnh lót.
    _À không ...tớ, mà mấy bạn kia đi đâu rồi ? -Tôi nói lảng.
    _Chúng nó đi mua đồ rồi.
    _Thế tối nay mấy bạn không đi diễn à ?
    _Không, hôm nay anh Hùng điều bọn cái Phương !
    _Vậy à ?
    _Ừ, mà không thấy Hiếu hay đi cùng anh Hùng nhỉ, toàn Hòa với Lâm .
    _Tớ không thích lắm.
    _Sao lại không thích, vừa được xem hát hò nhảy múa, xem hài, xem chương trình miễn phí còn gì.
    _Tớ còn phải học.
    _Thế à ?

    Bỗng chiếc điện thoại để ở góc bàn rung chuông. 
    _Bạn có điện thoại kìa 
    _Ừ ! -Tôi đang định cầm đưa thì Mai đã nhoài người tự lấy. Mái tóc khẽ lướt nhẹ qua vai và cổ tôi nhồn nhột, thoang thoảng mùi hương. Tôi hơi rùng mình, tai nóng bừng, vội vơ lấy miếng tao bỏ vào mồm nhai cho đầu óc nó phân tâm đi.

    _Alo ..
    _Sao ??
    _Chỗ nào ?
    _Của tao nếu là body thì size nhỏ nhất ..
    _Ừ , đợi tao chút ...
    Mai nghe điện xong rồi bảo tôi.
    _Hiếu cứ sửa cho tớ nhé, tớ chạy ra chỗ Thúy với Yến xem cái váy ! -Bạn ý nói xong chạy tới tủ lấy đồ rồi bước vào nhà tắm thay.
    _Ừ, được được ...-Ơi trời, đỡ phải khó chịu rồi. Tôi thở phảo, miệng vẫn nhồm nhoàm táo, đưa tay lên quyệt mồ hôi.
    _Cảm ơn Hiếu nha - Thay xong đồ, Mai bước vội ra cửa, không quên quay lại chào tôi.
    _Không có gì đâu mà ! -Tôi cũng cười đáp lại, rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình.
    Loay hoay một lúc nữa thì cũng xong việc, tôi rút đĩa ra rồi tắt máy. Chạy vội xuống nhà, rồi vô nhà tắm xối ào ào lên người, phần vì nóng, phần vì muốn cho trôi hết những bức bối trong cơ thể. Xong rồi lau người bước ra chốt lại cửa rồi cũng chả buồn mặc quần áo nữa, tôi nằm xuống giường bật quạt, rồi vớ lấy điện thoại, bấm số của nàng...
    _Em à ...
    _...
    _Đang làm gì ? 
    _...
    _Nhớ anh không ??
    ảnh hài hước chó mèo|Nâng ngực|Nâng ngực nội soi|Tâm sư chia sẻ kinh nghiệm sống | Thu nhỏ núm vú