Popular Posts
-
Hồi 20 : Gặp Lại ... 3 giờ chiều hôm sau . _Ái ! Đau quá ! Em chấm nhè nhẹ thôi - Thằng Hoà nhăn nhó khổ sở . _Anh chịu khó một chút đi, đà...
-
Hồi 7 : Chạy Trốn Nắng oi ả xuyên qua từng tán lá rọi xuống mặt đất hập lên nóng kinh người , từng cơn nóng điên cuồng phả vào lớp học vốn đ...
-
Hồi 2 : Mối tình đầu _Trả bài , trả bài kiểm tra nè !! - Giọng nói ngọt ngào của nàng lớp phó học tập vang lên , cả lớp ùa đến : _Đâu đâu !!...
-
Hồi 9 : Phía sau cơn bão Tiếng gà gáy từ nơi đâu vọng về báo hiệu một ngày mới bắt đầu , trên cành cây chim kêu ríu rít xen lãn với tiếng gi...
-
Hồi 6 : Đêm Trăng Tội Lỗi Tháng 5 . Từng tiếng ve kêu rộn rã báo hiệu một mùa thi sắp đến , sắc đỏ đã điểm trên từng nhánh phượng , đi đến ...
-
Hồi 19 : Ngỡ Ngàng ... _Việt Nam vô địch ! _Việt Nam muôn năm ! _Thái Lan nhà quê đi dép lê . _Việt Nam vô đối ! _Hú .. ú .. ú ... ú ..... ...
-
Hồi 17 : Đánh Mất _Giờ chúng ta đi đâu ? - Đang lái xe, bỗng chú Phong quay sang hỏi chị Diễm . Chị Diễm quay xuống ghế dưới : _Jenny ? _Oh ...
-
Hồi 18 : Tìm Lại _Bác ơi ! _Có việc gì ? _Bác làm ơn cho cháu hỏi khu nhà bác có còn phòng trọ sinh viên không ạ ? _Giờ này còn hỏi thì lấy...
-
Đây là câu chuyện của anh RAIN8X, một thành viên của Vozforum, cũng là câu chuyện gây ấn tượng mạnh trong lòng nhiều độc giả trong đó có ...
-
Hồi 13 : Hoài Niệm "Đi một ngày đàng , học một sàng khôn" Câu tục ngữ đã quá dỗi quen thuộc đối với bất kỳ ai đang chảy trong mìn...
Blog Archive
-
▼
2015
(52)
-
▼
tháng 5
(46)
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 20
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life)- Chap 19
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 18
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 17
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 16
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 15
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 14
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 13
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 12
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 11
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 10
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 9
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 8
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 7
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 6
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life)- Chap 5
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life)- Chap 4
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life)- Chap 3
- Ngày hôm qua...đã từng( My Life)- Chap 2
- Ngày hôm qua...đã từng( My life)- Chap 1
- Tổng hợp chọn bộ truyện RANH GIỚI
- RANH GIỚI CHAP 25( CHAP CUỐI HIỆN TẠI, TÁC GIẢ SẼ ...
- RANH GIỚI CHAP 24
- RANH GIỚI CHAP 23
- RANH GIỚI CHAP 22
- RANH GIỚI CHAP 21
- RANH GIỚI CHAP 20
- RANH GIỚI CHAP 19
- RANH GIỚI CHAP 18
- RANH GIỚI CHAP 17
- RANH GIỚI CHAP 16
- RANH GIỚI CHAP 15
- RANH GIỚI CHAP 14
- RANH GIỚI CHAP 13
- RANH GIỚI CHAP 12
- RANH GIỚI CHAP 11
- RANH GIỚI CHAP 10
- RANH GIỚI CHAP 9
- RANH GIỚI CHAP 8
- RANH GIỚI CHAP 7
- RANH GIỚI CHAP 6
- RANH GIỚI CHAP 5
- RANH GIỚI CHAP 4
- RANH GIỚI CHAP 3
- RANH GIỚI CHAP 2
- RANH GIỚI CHAP 1
-
▼
tháng 5
(46)
Blogger templates
Blogger news
Blogroll
About
Biểu mẫu liên hệ
Widgetized Footer
Test Footer 2
Category
Video
728x90 AdSpace
Được tạo bởi Blogger.
Latest News
Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015
Ngày hôm qua...đã từng( My Life) - Chap 8
Rồi nó quay đi làm việc bình thường. Con nhỏ vẫn ngồi đó một mình.Tụi phục vụ trong quán thì đi qua đi lại đều nhìn về phía con nhỏ, kể cả ông nội quản lí cũng xế rế vòng vòng khu vực có con nhỏ ngồi chứ hổng còn tung tăng đi khắp quán, hok thèm đi lên khu vực trên gác kiếm tra luôn. Bởi vậy ta nói ngày nào con nhỏ này lại thì mấy khu vực khác tụi phục vụ có mệt thì cứ ngồi chơi, uống nước, 888 thoải mái khỏi sợ ổng đi kiểm tra....tất cả những ai đi ngang chỗ con nhỏ ngồi đều ngước lại nhìn, mấy lão phục vụ đứng khu vực khác thì cũng có tìm cách đi ngang kể cả đi đường vòng chỉ để nhìn con nhỏ (quán gì toàn hám gái ko – y chan nó). Tất cả đều chú ý con nhỏ..trừ một người...đó là nó. Tính nó vậy, từ nhỏ giờ nó đều tỏ ra thờ ơ vô tâm với mọi thứ mà nó đã có ác cảm, nhưng thực ra nó luôn quan sát theo cách riêng tất cả mọi thứ diễn ra xung quanh. Nó vẫn đi lại làm việc bình thường, dù con nhỏ ngồi ngay khu vực của nó nhưng nó chẳng để ý nhìn đến một lần nào hết. Việc thay trà cũng do thằng khác tranh làm...Được một lúc lâu, con nhỏ lên tiếng gọi thêm 1 ly cam giống hồi nảy...nó chưa kịp phản ứng thì ông nội Kha xuất hiện trước mặt con nhỏ cười...(lùn mà nhanh chân vậy ba)
- Em gọi gì...anh sẽ lấy cho
- Anh cho em 1 ly như cũ.
- Như...như cũ là sao em
- Anh hỏi cái người đứng đằng gốc kìa – con nhỏ chỉ tay về phía nó.Ông Kha đi về phía nó hỏi
- Là sao mậy...em gái kiu hỏi mày giống như cũ là món gì?
Nó vừa cho trà vào ly vừa nói:
- À! Cam vắt bỏ 1 tý muối....
Thằng phục vụ đi ngang chen vào:
- Vậy hả để em lấy cho nhanh
Ông Kha gạt phắt đi:
- Dẹp dẹp..giỏi quá đi qua thay trà bàn 25 kìa, ở đây để anh (sax..sao hok làm phục vụ luôn đi ông nội)
Nói xong ổng lon ton đi vào lấy nước, còn nó vẫn công việc phục vụ bình thường của mình. Đêm trời mát, thêm máy phun sương , máy quạt nên quán khá mát tuy nhiên phải đi lại nhiều, người thì mệt nên nó ra mồ hôi khá nhiều....Mồ hôi ra suốt trên mặt, mấy cái băng keo đụng mồ hôi làm vết thương của nó ngứa và đau....Khó chịu, nó đừng gỡ gỡ mấy cái băng keo một cách hồn nhiên, miệng xúy xoa vì đau...Lột xong đống băng keo trên mặt, nó tự vỗ mặt vài cái cho tỉnh người rồi tiếp tục làm việc, ko ngờ mấy hành động vô tư của nó nằm trong tầm nhìn của con nhỏ (sau này mới biết con nhỏ nhìn nó biểu cảm vì đau nên mắc cười nhưng hok dám cười lên tiếng)...Mải làm nó cũng chẳng để ý con nhỏ về lúc nào....Thôi kệ, cũng có đáng gì đâu quan tâm chi mệt. Nó mãi mê với công việc của mình, thi thoảng vẫn để mắt ngắm nhìn mấy chị em con gái đẹp đẹp đi vào quán...SG mà đâu thiếu con gái đẹp.
Làm xong, mệt nhoài cả người, bụng thì đói nhưng thực sự giờ vết thương mới hành đau nên chắc nhai cơm ko nổi rồi,lại càng ko thể uống với mấy ông nội kia nửa...nó cũng ko thích nhậu tí nào....Uống đại 1ly bia xã giao, nó bước đi ra về sẵn kiu ông bảo vệ vô nhậu với tụi kia. Lấy xe ra thì thấy trên rổ xe nó có cái bịch trắng (dm xe tau tuy hư hỏng năng nề cũng đâu phải cái thùng rác đâu đứa nào chơi kỳ quăng rác lên xe tau rứa). Thấy cái bịch nặng nặng, nó mở ra thử thì ra là một cà-men cháo hải sản đã nguội với cái chai gì toàn tiếng tàu ko nhưng nhìn cái hình thì đoán chắc là thuốc để xoa bóp vết thương. Nó hỏi ông bảo vệ:
- Ủa bịch cháo ai bỏ trên xe em vậy anh Hải
- Biết đâu! Chắc đứa nào nó để phần ăn cho mày đó. Hồi nảy ko thấy mày ra ăn cơm mà.
- Dà...chắc vậy quá thôi em về trước nha
- Ko nhậu hả mậy
- Hok anh.Còn đau quá!
- Ờ cẩn thận mày.Dm coi chừng bị đánh nửa đấy.
- Chắc ko đâu anh hehe
Nó lạch cạch chạy chiếc xe cà-tàng về phòng trọ, hôm qua bị quăng, xe móp méo, nhưng cũng còn chạy dc từ từ sửa sau cũng ok. Về nhà giở cháo ra...dưới ca-men có mảnh giấy nhỏ “ nhớ hâm cháo nóng rùi hả ăn, thoa thuốc ngoài da ngày 3 lần, ăn xong rùi uống thuốc tan máu bầm vào nha”. Ai có lòng tốt vậy nhỉ...à à ko còn ai khác ngoài con bạn nó, chắc biết nó chưa ăn nên mua mấy cái này để bù đắp đây mà. Con nhỏ dễ thương mà tính tình cũng tốt quá ta
Rồi nó quay đi làm việc bình thường. Con nhỏ vẫn ngồi đó một mình.Tụi phục vụ trong quán thì đi qua đi lại đều nhìn về phía con nhỏ, kể cả ông nội quản lí cũng xế rế vòng vòng khu vực có con nhỏ ngồi chứ hổng còn tung tăng đi khắp quán, hok thèm đi lên khu vực trên gác kiếm tra luôn. Bởi vậy ta nói ngày nào con nhỏ này lại thì mấy khu vực khác tụi phục vụ có mệt thì cứ ngồi chơi, uống nước, 888 thoải mái khỏi sợ ổng đi kiểm tra....tất cả những ai đi ngang chỗ con nhỏ ngồi đều ngước lại nhìn, mấy lão phục vụ đứng khu vực khác thì cũng có tìm cách đi ngang kể cả đi đường vòng chỉ để nhìn con nhỏ (quán gì toàn hám gái ko – y chan nó). Tất cả đều chú ý con nhỏ..trừ một người...đó là nó. Tính nó vậy, từ nhỏ giờ nó đều tỏ ra thờ ơ vô tâm với mọi thứ mà nó đã có ác cảm, nhưng thực ra nó luôn quan sát theo cách riêng tất cả mọi thứ diễn ra xung quanh. Nó vẫn đi lại làm việc bình thường, dù con nhỏ ngồi ngay khu vực của nó nhưng nó chẳng để ý nhìn đến một lần nào hết. Việc thay trà cũng do thằng khác tranh làm...Được một lúc lâu, con nhỏ lên tiếng gọi thêm 1 ly cam giống hồi nảy...nó chưa kịp phản ứng thì ông nội Kha xuất hiện trước mặt con nhỏ cười...(lùn mà nhanh chân vậy ba)
- Em gọi gì...anh sẽ lấy cho
- Anh cho em 1 ly như cũ.
- Như...như cũ là sao em
- Anh hỏi cái người đứng đằng gốc kìa – con nhỏ chỉ tay về phía nó.Ông Kha đi về phía nó hỏi
- Là sao mậy...em gái kiu hỏi mày giống như cũ là món gì?
Nó vừa cho trà vào ly vừa nói:
- À! Cam vắt bỏ 1 tý muối....
Thằng phục vụ đi ngang chen vào:
- Vậy hả để em lấy cho nhanh
Ông Kha gạt phắt đi:
- Dẹp dẹp..giỏi quá đi qua thay trà bàn 25 kìa, ở đây để anh (sax..sao hok làm phục vụ luôn đi ông nội)
Nói xong ổng lon ton đi vào lấy nước, còn nó vẫn công việc phục vụ bình thường của mình. Đêm trời mát, thêm máy phun sương , máy quạt nên quán khá mát tuy nhiên phải đi lại nhiều, người thì mệt nên nó ra mồ hôi khá nhiều....Mồ hôi ra suốt trên mặt, mấy cái băng keo đụng mồ hôi làm vết thương của nó ngứa và đau....Khó chịu, nó đừng gỡ gỡ mấy cái băng keo một cách hồn nhiên, miệng xúy xoa vì đau...Lột xong đống băng keo trên mặt, nó tự vỗ mặt vài cái cho tỉnh người rồi tiếp tục làm việc, ko ngờ mấy hành động vô tư của nó nằm trong tầm nhìn của con nhỏ (sau này mới biết con nhỏ nhìn nó biểu cảm vì đau nên mắc cười nhưng hok dám cười lên tiếng)...Mải làm nó cũng chẳng để ý con nhỏ về lúc nào....Thôi kệ, cũng có đáng gì đâu quan tâm chi mệt. Nó mãi mê với công việc của mình, thi thoảng vẫn để mắt ngắm nhìn mấy chị em con gái đẹp đẹp đi vào quán...SG mà đâu thiếu con gái đẹp.
Làm xong, mệt nhoài cả người, bụng thì đói nhưng thực sự giờ vết thương mới hành đau nên chắc nhai cơm ko nổi rồi,lại càng ko thể uống với mấy ông nội kia nửa...nó cũng ko thích nhậu tí nào....Uống đại 1ly bia xã giao, nó bước đi ra về sẵn kiu ông bảo vệ vô nhậu với tụi kia. Lấy xe ra thì thấy trên rổ xe nó có cái bịch trắng (dm xe tau tuy hư hỏng năng nề cũng đâu phải cái thùng rác đâu đứa nào chơi kỳ quăng rác lên xe tau rứa). Thấy cái bịch nặng nặng, nó mở ra thử thì ra là một cà-men cháo hải sản đã nguội với cái chai gì toàn tiếng tàu ko nhưng nhìn cái hình thì đoán chắc là thuốc để xoa bóp vết thương. Nó hỏi ông bảo vệ:
- Ủa bịch cháo ai bỏ trên xe em vậy anh Hải
- Biết đâu! Chắc đứa nào nó để phần ăn cho mày đó. Hồi nảy ko thấy mày ra ăn cơm mà.
- Dà...chắc vậy quá thôi em về trước nha
- Ko nhậu hả mậy
- Hok anh.Còn đau quá!
- Ờ cẩn thận mày.Dm coi chừng bị đánh nửa đấy.
- Chắc ko đâu anh hehe
Nó lạch cạch chạy chiếc xe cà-tàng về phòng trọ, hôm qua bị quăng, xe móp méo, nhưng cũng còn chạy dc từ từ sửa sau cũng ok. Về nhà giở cháo ra...dưới ca-men có mảnh giấy nhỏ “ nhớ hâm cháo nóng rùi hả ăn, thoa thuốc ngoài da ngày 3 lần, ăn xong rùi uống thuốc tan máu bầm vào nha”. Ai có lòng tốt vậy nhỉ...à à ko còn ai khác ngoài con bạn nó, chắc biết nó chưa ăn nên mua mấy cái này để bù đắp đây mà. Con nhỏ dễ thương mà tính tình cũng tốt quá ta
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét